Tôi luôn tin vào chữ duyên trong trong cuộc đời và thật tuyệt là em bé của tôi cũng đã xuất hiện cùng với chữ duyên đó.
#Hành trình đầu tiên!
10, 11, 12 tháng 1/2025 là những ngày tôi bắt đầu hành trình chào đón em bé của mình. Cho tới ngày 29/1/2025, hôm đó là ngày mùng 1 tết Nguyên đán, tôi hồi hộp không biết chu kỳ của mình có tới vào ngay ngày hôm sau như dự kiến hay không. Sáng mồng 2 Tết, rồi mồng 3, mồng 4, chu kỳ tháng đó của tôi quả thực đã không tới, lúc ấy tôi biết chắc chắn là tôi đã có em như mong đợi.
Tôi đã tận hưởng cái Tết ở quê trong sự thấp thỏm của một người mẹ lần đầu tiên cảm nhận một sinh linh nhỏ bé đang dần xuất hiện trong bụng của mình. Ngày 2/2/2025 tôi trở lại Sài Gòn và những ngày sau đó bụng tôi vẫn đau lâm râm khá khó chịu. Cho tới tối ngày 3/2/2025, tôi quyết định nhờ chồng mua que thử thai để có câu trả lời chính xác cho sự thấp thỏm của mình. Chỉ trong 2s đầu tiên, que thử thai đã lên 2 vạch đậm. Thay vì bất ngờ với kết quả, lúc nhìn thấy 2 vạch tôi lại cảm thấy bất ngờ với chính sự bình tĩnh đó của bản thân.
Giống như linh cảm của một người sẵn sàng làm mẹ, tôi cảm thấy an tâm khi đón nhận tin báo một mầm sống nhỏ xuất hiện trong cuộc đời mình. Mọi thứ thật kì diệu.
Ngày 6/2/2025 tôi bắt đầu đặt cuộc hẹn khám thai đầu tiên ở bệnh viện Từ Dũ. Cũng tối hôm đó bụng tôi đau nhiều hơn. Chính xác là cảm giác đau bụng dưới như tới tháng nhưng không còn đau lâm râm mà trở nên nhiều hơn, chỉ là tôi vẫn có thể chịu được. Cuộc đời tôi đã trải qua biết bao cơn đau bụng tới tháng, từ đau nhẹ tới đau quặn tới mức phải đi cấp cứu, tôi cứ tưởng không có cơn đau bụng nào khiến tôi có thể sợ hãi nhưng quả thực tối đó tôi sợ hãi vô cùng. Tôi không biết tôi đã lẩm nhẩm trong đầu biết bao lâu với con tôi “Con ơi đừng có làm sao nhé, ở lại với ba mẹ nhé”. Cho tới ngày 8/2/2025, khi kết thúc lần khám thai đầu tiên trong cuộc đời, tôi mới cảm giác được hết niềm vui của những người mong muốn được làm mẹ khi nghe bác sĩ báo tin “em có thai rồi”. Tôi đồng thời cũng có lời giải đáp cho những cơn đau bụng của mình. Tôi có một cái u xơ và ở tuần hiện tại, dù là dự tính đang ở tuần 5-6 nhưng em bé của tôi chỉ mới hình thành túi thai và noãn hoàng, chưa có phôi thai. Kích thước túi thai 17mm trong khi u xơ đang lớn hơn và ở những tuần đầu khi thai chưa lớn thì nó sẽ là một mối nguy. Chính cái u xơ cũng là nguyên nhân khiến tôi bị đau như vậy bên cạnh các cơn đau nhẹ do cơ thể đang dần thay đổi để thích ứng với việc mang bầu.
Tôi nhớ lại vài tháng gần đây cũng có lần tôi bị đau bụng dưới quằn quại mà không hiểu nguyên nhân do đâu, tôi đã đau tới mức gần như phải gọi cấp cứu nhưng vì sau đó mọi thứ lại trở lại như thường nên tôi đã chủ quan không đi khám kĩ lại.Trong lần khám sức khỏe sau đó, vì siêu âm không phát hiện gì nên tôi càng trở nên chủ quan hơn.
Tôi không biết u xơ phát triển từ lúc nào nhưng ngay lúc nhớ lại về lần đau trước đó, bản thân tôi cảm thấy có lỗi với em bé của tôi vô cùng.
“Xin lỗi con vì đã đem tới cho con khó khăn ngay từ những giây phút đầu tiên của cuộc đời. Nhưng mà cố lên con nhé, hãy là một chiến binh và lớn lên thật khỏe mạnh vì ba mẹ sẽ luôn đồng hành cùng con. Cố lên em bé của mẹ, cố lên Nuni.”
Tôi gọi con là Nuni như từ mà mẹ tôi hay dùng để nói về bố: “ngủ nuni, ăn nuni”. Tôi cảm thấy dễ chịu với thanh âm này và cũng cảm giác thoải mái khi người ta có thể làm việc gì đó một cách đam mê, và say sưa như vậy. Tôi muốn em bé của tôi cũng có thể lớn lên 1 cách “nuni” như thế, dù làm việc nhỏ hay lớn cũng có thể làm 1 cách thật đam mê, nhiệt huyết!
Những ngày đầu tiên của hành trình làm mẹ, thay vì nhiều mối bận tâm như trước đây, chỉ cần mỗi lần đi vệ sinh không thấy ra máu tôi đã cảm thấy biết ơn vô cùng. Tôi chỉ mong em bé của tôi có thể mạnh mẽ lớn lên như lời nguyện cầu của tôi trước tổ tiên, ông bà của mình ngày Tết “Nếu con có em bé, xin ông bà hãy bảo vệ mẹ con con. Xin hãy phù hộ cho em bé của con được lớn lên khỏe mạnh”.
#09/02/2025
Tôi uống thuốc được 2 lượt và trộm vía những cơn đau dường như dịu đi bớt. Tuy nhiên thi thoảng vẫn không tránh khỏi những cơn đau nhói khi đột ngột đứng dậy hay thay đổi tư thế. Cùng với những thay đổi cơ thể, tôi càng mong đợi hơn việc em bé của tôi đang dần lớn lên. Không biết có phải là nghén không nhưng tôi trở nên nhạy cảm hơn với mùi đồ ăn, thậm chí chỉ cần nhìn thấy đồ ăn thôi cũng khiến cho cảm giác mắc ói trở nên nhiều hơn. Cơ thể thì lúc nào cũng trong tình trạng vật vờ, mệt mỏi, không thể làm những công việc nặng nhọc hoặc phải đứng lâu. Mỗi sáng sẽ khó thức giấc hơn và việc đầu tiên sau khi thức dậy là ói. Cảm giác hoàn toàn giống với bị trào ngược dạ dày. Có lẽ thứ đồ ăn duy nhất khiến tôi cảm thấy dễ chịu là trái cây. Thật may mắn khi trong những ngày đầy bỡ ngỡ này tôi luôn có chồng bên cạnh và đồng hành. Chỉ việc mỗi sáng có thể ngủ thêm 30p, công việc nhà có người chia sẻ cũng khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
11/02/2025
Những cơn đau bụng giảm đáng kể nhưng lại đối mặt với nguy cơ bị lây nhiễm cúm. Thời điểm giao mùa như thế này không tránh khỏi dịch bệnh, trên công ty cũng có kha khá người bị cảm cúm. Hôm cuối tuần tôi đã bắt đầu có triệu chứng chảy nước mũi và hắt hơi, có một chút cảm giác đau họng nhẹ. Tối chủ nhật tôi đã xông mũi với tỏi, gừng và rửa mũi bằng nước muối, cổ họng rát thì có ngậm chanh muối. Tới sáng 10/2 thì nước mũi bắt đầu chảy nhiều hơn, có hắt xì, nỗi lo lắng cũng bắt đầu tăng lên. Tối 10/2 tôi lại tiếp tục xông mũi và rửa mũi bằng nước muối. Những dấu hiệu có xu hướng thuyên giảm, trong lòng cũng tự nói với con rằng “nốt hôm nay nữa thôi nhé, mai chúng mình sẽ khỏe hoàn toàn”. Trộm vía là đúng như thế thật, ngày hôm nay 11/02 mọi thứ đã giảm, không còn triệu chứng cảm cúm nữa nên cũng nhẹ lòng hơn một chút. Việc ăn uống vẫn khá chật vật, duy nhất tối nay ăn được sạch sẽ tô bún gà nấu lá giang mà không có cảm giác buồn ói.
22/02/2025
Hóa ra cảm giác khi thấy vô cùng lỗi với ai đó là như vậy.
Lúc bác sĩ nói ctc của tôi ngắn và đang có nguy cơ dọa sẩy thai, tim tôi như chết lặng. Dù chỉ số vẫn đang ở mức nhẹ nhưng mọi cảm giác tội lỗi bủa vây tôi. Nước mắt cứ thế tuôn trào khi kể lại cho chồng nghe. Tôi thấy sợ và thấy thương cho em bé của tôi khi chỉ vừa tới với cuộc đời này em đã phải chiến đấu với những khó khăn mà người làm mẹ như tôi đem tới. Tôi đã ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ, có lẽ mọi điều trong cuộc đời tôi cho tới giờ vẫn luôn tồn tại bởi một chữ “duyên” và em bé cũng tới với tôi cũng là với chữ “duyên” ấy. Mà nếu đã là duyên thì điều tốt đẹp sẽ luôn ở lại. Phải không?
Tôi cầu nguyện cho ông bà tổ tiên sẽ bảo vệ con tôi, tôi cầu mong cho em bé sẽ lắng nghe được lời mẹ để có thể cùng nhau cố gắng.
Tôi muốn viết thêm chữ “tin” vào cuộc đời này, vì xét cho cùng, nếu không có niềm tin thì có lẽ chẳng còn gì là ý nghĩa để sống. Và bản thân tôi luôn tin rằng “cùng sẻ chia, cùng cố gắng, điều diệu kì sẽ tới!”
#08/03/2025
Đi khám thai trong một ngày đặc biệt nên dường như tâm trạng cũng trở nên tốt hơn. Tôi vẫn có niềm tin rằng mọi điều sẽ ổn, em bé vẫn đang lắng nghe những lời mẹ chuyện trò hằng ngày và chiến binh nhí của tôi vẫn đang hằng ngày cố gắng. Khi trong phiếu khám không còn dòng chẩn đoán “dọa sẩy”, tim tôi như trút đi được một gánh nặng. Nằm nhìn lên màn hình siêu âm, lần đầu tiên thấy em bé với gần như đủ hình hài, như một chú thỏ con đang bơi bơi, cảm giác đó nghẹn ngào biết bao! Em bé của mẹ cứ tung tăng như thế, cứ thoải mái như thế mà lớn lên nhé. Vì cả ba và mẹ đều yêu và đều rất cần em nên hãy lớn lên và chào đời thật khỏe mạnh. Mẹ thật biết ơn vì em đã tới với cuộc đời của mẹ. Mẹ yêu em vô cùng!
#26/04/2025 (16w4d)
Tôi được chích mũi VAT đầu tiên trong thai kì. Trộm vía là mọi thứ vẫn ổn. Em bé nặng 170g, chiều dài xương đùi 31mm. Dù bách phân vị chỉ có 57 nhưng chỉ số khá là tốt. Chiều dài xương đùi vượt trội. Tuần 16 chiều dài xương đùi trung bình từ 18-22, 31mm là ứng với từ 20 tuần
#13/05/2025
Hóa ra cảm giác khi ai đó ngất xỉu đi là như thế!
Sáng nay khi bắt đầu làm việc như thường lệ thì người cảm giác mệt mỏi, khó thở. Trong quá khứ vẫn có nhiều lần như thế vì không khí ở cty khá ngột ngạt nên cũng không suy nghĩ gì nhiều. Trước giờ họp sáng tôi có đứng trước cửa sổ wc để hít thở không khí. Cho tới khi sát giờ họp thì cảm giác ngột ngạt lại quay trở lại, lần này dữ dội hơn.
Thấy không ổn nên cố gắng đi ra ngoài hít thở không khí thêm lần nữa. Mới chỉ đi được 5,6 bước tới gần chiếc sofa thì đột nhiên mắt trở nên tối dần đi, cảm giác như đang bước trên 1 hành lang dài rồi đèn bắt đầu tắt dần từng cái cho tới khi tối hẳn. Tôi chỉ có thể quờ quạng để tìm sofa ngồi xuống, hoảng hốt kêu “chị Hạnh ơi chị Hạnh”. Lúc chị Hạnh tới đỡ thì mọi thứ đã mờ mờ ảo ảo, tôi không còn thấy gì ngoài bóng tối, tiếng xung quanh cũng trở nên mơ hồ.
Chị Hạnh đỡ tôi nằm xuống sofa, tôi tự nói với bản thân “không, không được xỉu. Không phải là lúc này”. Tôi tự tát vào mặt 2 cái, cố gắng hít thở sâu để giữ ý thức tỉnh táo. Tầm 2p sau thì mắt tôi bắt đầu thấy dần ánh sáng, mọi thứ bắt đầu trở nên rõ ràng hơn. Tôi đã hoảng sợ vô cùng khi nghĩ tới em bé trong bụng. Liệu Nuni của tôi có làm sao?
#24/05/2025
Lần tái khám sau 1 tháng chích mũi VAT đầu tiên. Bác sĩ có nói về việc dù trước đó đã chích 1 mũi vat trước bầu năm 2023 nhưng thai kì này cũng chỉ cần 1 mũi cũng đủ. Tôi đang muốn cân nhắc nhiều hơn về việc ngưng chích mũi 2 trong thai kì.
Tạ ơn trời đất, tổ tiên là em bé vẫn đang phát triển tốt.
20w1, em bé nặng 262g, chiều dài xương đùi 32mm, xương tay 30mm
Có vẻ 1 tháng qua em bé dài ra khá chậm, không vượt trội như lần khám tuần 16 nhưng cũng đang rất trộm vía.
Lần khám này là lần đầu tiên trải nghiệm siêu âm 4D, được nhìn thấy rõ hơn hình hài của em bé.
Điều lạ là lần đầu tiên nhìn thấy mặt con, tôi chỉ nghĩ trong đầu “ôi sao nó chả giống ai thế?” Trước đó 1 tuần tôi có nằm mơ, có thấy 1 em bé chỉ vào bụng tôi và nói “cô này bầu con trai”.
Tôi cũng không đặt nặng vấn đề giới tính thai nhi nhưng sau giấc mơ đó tôi đã có sự hoảng loạn trong phút chốc. Tôi không hiểu tại sao tuần đó tôi lại ám ảnh với việc sợ em bé là con trai dù biết nếu suy nghĩ như vậy sẽ rất tội nghiệp cho con. Có lẽ 1 phần nào đó cũng do từ lúc chuẩn bị mang bầu cho tới lúc biết có bầu trong đầu tôi luôn mặc định với suy nghĩ là tôi có con gái nên đột nhiên hoảng hốt??
Cho tới khi kết thúc lần khám này, tôi có nghe câu cuối bác sĩ siêu âm nói với tôi rằng “Chiều dài xương đùi, xương tay bình thường, nước ối cũng bình thường. Giống mẹ”. Chữ “giống mẹ” rất nhỏ nhưng tôi nghe một cách rõ ràng. Điều nho nhỏ đó cũng khiến cho tôi gạt bỏ đi suy nghĩ hoảng loạn trong 1 tuần vừa rồi, vừa đủ để kết thúc cho 1 buổi khám tuần 20 trọn vẹn.
#29/08/2025 (34w3d)
Tôi kết thúc ngày làm việc cuối cùng trên công ty và bắt đầu làm việc remote. Chiều hôm đó, tôi nán lại lâu hơn một chút, đi trên đường cũng chậm rãi hơn một chút. Tôi muốn bản thân lưu lại những hình ảnh quen thuộc này cũng là để em bé Nuni nhớ hơn một chút những hình ảnh đã đồng hành cùng em mỗi tuần trong 34 tuần vừa qua. Em bé đã đồng hành cùng tôi mỗi sáng đi làm đường xe đông đúc, cho tới những ngày SG kỉ niệm 50 năm giải phóng đường bị phong tỏa tới mức kẹt xe 2-3 tiếng đồng hồ mới về được tới nhà, rồi những buổi chiều tôi tan làm muộn, trời tối đen và hai bên đường đèn điện đã sáng trưng hết cả. Từ những ngày nắng cho tới lúc SG bắt đầu những cơn mưa đầu tiên tôi đều có em đồng hành rong ruổi. Thật tuyệt khi biết mình luôn có một người bạn nhỏ luôn bên cạnh như vậy.
#21/09/2025
Cuối cùng thì mẹ cũng vào với tôi và em bé. Thực sự ở những tuần cuối cùng, tôi đã mong chờ mẹ biết bao. Tôi nhớ cảm giác được ăn cơm mẹ nấu, được lười biếng chỉ nằm một chỗ để mẹ gọi ỉ ôi. Giống như được níu kéo một chút những ngày còn bé trước khi cũng trở thành một người mẹ. Tôi hài lòng với những ngày này, khi mà mỗi lần loanh quanh trong nhà tôi đều có thể thấy bóng dáng mẹ ở mỗi nơi, mỗi góc.
30/09/2025
Ngày làm việc cuối cùng của tôi. Từ ngày mai, tôi đã bắt đầu kì nghỉ thai sản của mình. Mọi thứ lạ quá, hụt hẫng giống như sắp sửa phải chia xa với một điều gì đó mà mình trân quý. Cũng phải, vì trong hơn 9 năm vừa rồi, tôi chưa có một lần nào rời tay khỏi bàn phím và tạm gác lại công việc của mình lâu như thế. Tôi thầm cám ơn vì em bé đã đồng hành cùng tôi trọn vẹn trong hành trình 39 tuần qua. Thay vì thai giáo âm nhạc, tranh truyện, em đã đồng hành cùng tôi với những dòng code, những cái task cùng những kiến thức đầy mới mẻ. Em cùng chịu những áp lực, cùng rong ruổi mỗi ngày 20km để tới chỗ làm và trở về nhà cùng tôi. Một hành trình dài thật trộm vía vì em và tôi đã cùng vượt qua mọi thứ, giữ được sức khỏe tốt cho tới ngày hôm nay. Mọi thứ đã sẵn sàng để chào đón Nuni của tôi chào đời. Em sẵn sàng chưa, chúng mình cùng bắt đầu hành trình mới của một gia đình nhỏ nhé!